Posted in Hallucinate

Milky Way

 

Author: Tinh Linh

Genre: fanfiction/Vergil x Dante

~~~ Ó ò o____o ó Ò ~~~

 

Nhìn từ trên xuống, Hà Nội về đêm rực rỡ với những dòng chảy ánh sáng êm đềm và cả những khoảng tối từ đen đặc tới đen loãng phủ đầy dưới lòng bàn chân. Dante thi thoảng lại cảm thấy như mình đang đứng trong một mét khối vuông phân tử bên ngoài vũ trụ, lặng lẽ quan sát sự vận hành của thế giới từ bên lề dòng sinh mệnh, và lại thấy lòng bình yên đến lạ. Đó là cái cảm giác đứng giữa mạng nhện chằng chịt của xã hội nhưng không dính dớp, vờ như không nhìn thấy sợi dây đang cuốn lấy cổ chân, vì không ai nhìn thấy cậu, nên sẽ không có ai túm cổ cậu ra giao cho một công việc nào đó có hạn deadline là một ngày nào đó hoặc giáo dục cậu về lối sống và lối suy nghĩ của cậu. Thành phố buông lơi vừa đủ bộ dây trói buộc con người cậu, thả cậu trôi nổi trên nền trời Hà Nội lấp la lấp lánh vài vì sao đang mải mê gửi tín hiệu SOS, Morse, tín hiệu tình yêu tới một hành tinh khác. Cậu như một cánh diều biết mình vẫn có nơi để về nhưng lại hiểu rõ ràng hơn bao giờ hết rằng mình chẳng thuộc về đâu.

 

Cậu nhìn dãy nhà thấp lè tè tối om bên dưới và tự hỏi câu chuyện cuộc đời họ. Liệu rằng có ai đang tự sát trong bóng tối ngập ngụa của căn phòng ấy? Liệu rằng có cặp đôi nào đang làm tình điên dại để trôi hết lớp nhầy ướt át của cô độc? Hay có đứa bé nào đang bó gối khóc đầy bất lực vì tỉnh dậy giữa đêm đen trống vắng, giật mình nhận ra chẳng có ai bên cạnh, và cho dù có như hồi nhỏ, khóc thét gọi “Ông ơi”, “Bố ơi”, “Mẹ ơi”, thì đáp trả lại cũng chỉ có im lặng của thinh không và họa chăng là đôi ba cơn gió mơn man cái nóng oi ẩm mùa hè của Hà Nội. Cậu tự vẽ ra nhiều câu chuyện cho mỗi một ô cửa sổ không sáng đèn, xâu chuỗi nó lại thành một tràng hạt đen đặc sóng sánh bóng tối hun hút và thâm u, rồi đùa nghịch trong lòng bàn tay.

 

Nhưng cũng không phải là chỉ có bóng tối, bên ngoài những tòa nhà kia là đường phố nức nở ánh đèn, đèn đường rọi từ trên cao xuống, đèn pha ô tô chiếu sang ngang, đèn xe đạp điện chiếu rọi về phía trước, và cả những ngôi nhà đang rực rỡ ánh đèn. Ánh sáng và bóng tối ở đủ mọi cấp độ phủ lên thành phố một cách tinh tế và tự nhiên, như một thứ nghệ thuật sắp đặt rung cảm lên mọi tế bào trong cơ thể Dante. Những chiếc xe kia đang đi về đâu? Câu chuyện nào đang đợi những con người mải miết bên dưới cậu? Họ đã từng trải qua những gì? Họ có xoa dịu được nhau? Mỗi một đốm sáng trông đều thật lẻ loi và bé nhỏ, gồng mình phóng đi giữa ánh sáng nhân tạo buồn bã dịu dàng, và bầu trời đêm bảng lảng. Hàng triệu vì tinh tú đang không ngừng phát sáng để chứng tỏ sự tồn tại của mình trên kia, có những tinh tú di chuyển, có những tinh tú đốt cháy bản thân rực rỡ chói lòa đến kiệt cùng sự sống như Mặt Trời, có cả hố đen lặng câm nuốt mọi tham sân si, hỉ nộ ái ố ai lạc dục của cả vũ trụ vào bên trong đen đúa sâu thẳm của mình. Bầu trời và mặt đất, vũ trụ và con người, cũng chỉ là những tấm gương phản chiếu lại sự cô độc vĩnh hằng của nhau. Bạn thấy sao có đẹp không? Ánh sáng của chúng rất đẹp, vì thực ra đó là thứ ánh sáng của quá khứ. Khi bạn nhìn thấy trạng thái của một ngôi sao thì nó đã không còn như thế nữa, nó đã thay đổi rồi. Bạn sẽ chẳng bao giờ bắt nổi hiện thực, hay tương lai của một ngôi sao, chỉ có thể tắm mình trong thứ ánh sáng tồn sinh vĩnh cửu của quá khứ.

 

Dòng ánh sáng bên dưới Dante vẫn cứ lượn theo những vòng cung của đường phố, lao vào ánh sáng, phi vào bóng tối, như triệu triệu vì sao vụn vỡ từ một bản thể đang vồn vã tìm kiếm chính mình, trước khi bản thân tấu lên hồi chung cực bởi sự mỏng manh vô ngần trong cốt lõi.

 

Cậu bước lên thành ban công, bằng những bước chân bình thản, không có sợ hãi, không có âu lo, không có nước mắt, chẳng có gì cả, lòng lặng như nước, và dù không có gương để thấy mình đang như thế nào, nhưng cậu biết mình đang cười. Cậu chưa bao giờ cảm thấy gió đêm lại dịu dàng đến như thế, hong khô vệt nước mắt còn sót lại trên khuôn mặt. Những ngón tay thon dài mềm mại khẽ vuốt tóc mai cậu ra sau, phả vào mặt cậu thứ cảm giác dễ chịu của khúc ca đang ngân lên những nốt nhạc đầu tiên – Giải Thoát. Cậu nhắm mắt lại, bước dọc thành ban công, thậm chí đột nhiên cậu muốn nhảy một bản Tango điệu nghệ vui vẻ trên đây, nhún nhảy như một con chích chòe trên chạc cây sồi, một đường chỉ đen trên bản đồ cuộc sống mà cậu biết cho dù ngã xuống cũng chỉ là khởi nguyên của một sự bắt đầu. Cậu dang hai tay sang hai bên để nghe gió thổi mình tung bay như một xấp giấy trắng. Cậu không biết bay lên rồi sẽ thế nào, nhưng có lẽ cũng không hạnh phúc bằng cảm giác chuẩn bị cất cánh, ăm ắp hi vọng, niềm tin, ở vào đầu mút số 0 của đường thẳng bị vạch chi chít những dấu mốc thời gian, không rơi ngã, không trói buộc.

 

Thành phố ấm áp đang ôm cậu vào lòng, thì thầm những lời an ủi

“Bão táp gầm rú giữa cơn biển động quằn quại

Và trên cao lộ Nuối Tiếc

Cơn gió Đổi Thay đang mặc sức gào thét hoang dại

Em chỉ chưa gặp ai như tôi thôi.

Tôi có thể làm em hạnh phúc, biến giấc mơ của em thành hiện thực

Sẽ làm mọi thứ.

Đi đến tận cùng Trái Đất vì em.

Để em cảm nhận được tình yêu của tôi.

Để em cảm nhận được tình yêu của tôi.”

 

và chẳng còn gì ý nghĩa hơn thế nữa.

 

Có lẽ, ở một kiếp sống khác, cậu đã từng là người du ca mang cây guitar trên lưng, lang thang trên cánh đồng lúa mì xanh ngắt, hát những bản blue buồn bã của tuổi trẻ hoang hoải, và hoang mang về bản chất của sự sống. Hoặc cậu đã từng là một tên lính cuồng dã lao vào cuộc Thập tự chinh để giành lấy cái mác “tử vì đạo” đầy danh dự. Hay cậu đã từng làm một con chim mặc sức tung cánh bay về phương Đông cho kịp khoảnh khắc tia nắng đầu tiên rơi xuống Trái Đất, và rơi ngã trên hành trình nhuốm màu đỏ ấy. Nên giờ, cậu mang trong mình những ánh xạ còn sót lại của một thứ bản thể rách rưới được nuôi bằng dưỡng chất buồn thảm của cuộc đời.

 

Gió đánh tan khối suy nghĩ đang tụ lại thành hình trong đầu cậu, chuệnh choạng giữa những bước chân ngẫu hứng đang kết nên bản đàn cuối cùng trong cuộc đời, với sự bi tráng của piano, réo rắt của violin, thánh thần của đàn hạc, những khuông nhạc gấp gáp và những nốt ngân cao vút, cậu thấy bóng hình của người tình mùa hạ, Vergil.

 

Anh đến như dòng suối mát lành, làm sống lại mảnh đất khô cằn trong tim cậu, nhưng nó cũng chỉ là nguồn năng lượng có hạn như pin, không thể cứu vớt nổi thánh địa tử thần ăn sâu trong máu thịt của cậu. Dante đã từng thấy Vergil trong mối tương tác với cậu, đẹp như một bông hoa kiên cường bung mình giữa đất sỏi nơi mỏm đá chông chênh đơn côi. Sự sống bé nhỏ ấy, rồi cũng đến ngày phải tàn lụi, rơi xuống vực sâu bên dưới, cắt đứt sợi dây cuối cùng trói buộc cậu với cuộc đời để cả mỏm đá vỡ tan như hàng bao giọt nước mắt vỡ tan nơi bờ mi trong hàng bao đêm đen dằng dẵng của cuộc đời cậu đã chờ một cứu rỗi. Những đêm khô khốc, oi bức mà không khí như bị đổ đặc xi-măng, cậu bật dậy giữa đêm để phát hiện mình đang mê man giữa làn nước mắt, cơ thể rệu rã như một con robot hết năng lượng, miệng lưỡi đắng ngắt thứ mùi vị chia ly có thể liếm được nơi bờ môi nứt nẻ tháng Năm, và anh, đang yên lành giữa giấc ngủ trong trẻo, bên cạnh.

 

Cuộc sống chơi cậu như một nốt giáng kì quặc. Tâm lý Dante là một vũng lầy phức tạp tréo ngoe giăng mắc đầy dây rợ mà chính cậu cũng không thể hiểu nổi. Đôi khi nó mang hình hài một lỗ đen tham lam mút mát chút yêu thương của Vergil, như một thứ thuốc phiện càng hút càng nhận ra mình không hút được gì, vẫn vẹn nguyên sự thèm khát và trống rỗng xoáy sâu như một cơn bão cát tàn khốc nơi sa mạc. Vergil không thể cho cậu khối lượng tình yêu khổng lồ bằng cả vũ trụ này được, và anh còn có nàng thơ bé nhỏ của riêng mình, cần anh yêu thương bảo vệ hơn là một gã trai ốm yếu bệnh tật đang chờ đợi ngày cái chết khải hoàn. Một tia quan tâm mỏng manh anh giành cho kẻ khác đã đủ giật tung cái bồn cầu trong cậu, bóng tối xộc lên cuốn đi tất cả tàn ảnh mỏng manh về một thời khắc hạnh phúc tạm thời nào đó, để rồi chỉ còn lại cậu trôi nổi giữa vô định, bất lực, sầu khổ. Dante yêu Vergil bằng ý nghĩ anh và cậu đang rời bỏ nhau. Sớm hay muộn, cậu biết ngày này rồi cũng sẽ tới, cái ngày đấng trên cao gọi cậu về bên Người. Bạn biết không? Có những ngày mà không khí biến thành biển dao sắc lẹm tước da của bạn ngọt như người ta tước vỏ khoai tây, và từ những vết thương của bạn ứa ra thứ dịch chua loét vàng ệch, cuốn theo một cơn nôn thốc nôn tháo từ dưới dạ dày, trào qua vòm họng, tất cả những thứ bạn đã từng ăn kể từ lúc sinh ra. Thế giới này hơn 7 tỷ người, không phải là một câu an ủi gì với Dante mà chỉ khiến cậu buồn bã hơn. 7 tỷ lần tổn thương, 7 tỷ lần nói câu xin chào, hàng trăm tỷ mét khối thời gian làm quen, cũng không biết có xoa dịu nổi nỗi buồn ngập ngụa bên trong cơ thể cậu. Và sức lực bên trong cậu thì đã chảy ra hết rồi.

 

Cậu không phải vỏ ốc để Vergil mang trên lưng cả đời. Cậu chỉ là cơn gió lướt qua anh trong một chiều mùa hạ đầy nắng, cuốn lên lớp lá vàng xào xạc cả một mảnh trời.

 

Ánh sáng bên dưới đang gọi cậu. Bình yên đang gọi cậu.

 

Cậu thấy mình bật khóc

. Thôi thôi, Vergil à, tạm biệt anh

Đến đây là được rồi.

 

Trong ánh sáng rọi xuống từ miệng giếng, cậu thấy nụ cười dịu dàng của anh vụt qua và những tiếng cười đùa trong trẻo vọng lại từ một khoảnh khắc đã mất, cậu bung mình xuống căng phồng như cánh dù dưới sức gió. Bầu trời và mặt đất đổi chiều cho nhau như một cái đồng hồ cát ai đó nhanh tay lật ngược. Cậu thấy một đứa bé vừa được sinh ra, “Nguyên” đang cất tiếng khóc chào đời trong bàn tay dày rộng của bố. Đứa bé lớn lên, cười rồi khóc, bệnh tật rồi khỏe mạnh, mất mát rồi tìm lại, ấm áp rồi lạnh lẽo, bản thân cậu bé lạc lõng ken đặc giữa những vệt sáng dư âm chuyển động của dòng xe đông đúc và khói thuốc, rượu bia, nụ cười ngờ nghệch của những lần hưng phấn lên đỉnh khi chơi thuốc, ánh sáng xanh ảm đạm, âm thanh đinh tai nhức óc của game online trượt dài trong đêm đen trống hoác trắng toát. Tất cả, nở ra rồi co lại, sinh ra rồi tàn lụi không ngừng nghỉ như thể ai đó đã vớ lấy cái điều khiển và bấm nút tua cho cuộc đời của một bông hoa, rồi cuối cùng bụp một tiếng, biến mất trong hình ảnh một cậu thanh niên rơi bộp xuống lòng đường, máu bắn tung tóe.

 

Hình ảnh cuối cùng đọng lại trong võng mạc Dante là bầu trời xanh và cao vời vợi, một cánh chim nào vụt qua, chỉ để lại tiếng kêu vang vọng mãi vào sâu thẳm. Quác.

 

Advertisements

Author:

Linh hồn trong thế giới ngược

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s