Posted in Remember me

Vô nghĩa.

Tên truyện: Khủng bố cố sự CHN – Mãi Thố Quân

Link dịch: Bánh Tiêu’ Island

Thể loại: Đam mỹ, kinh dị, 18+

Chờ mãi mới về tới nhà để giới thiệu với mọi người truyện này. Tôi thích truyện này kinh khủng. Nó có yếu tố ma quỷ thật nhé, kinh dị, nhưng lại qua lăng kính hài méo mó, nên biến nó thành một tác phẩm vừa đại chúng não tàn, hường phấn thiếu nữ, lại vừa khiến người ta phải suy nghĩ lặng người.

“Khủng bố cố sự CHN” là một tuyển tập gồm nhiều truyện ngắn kể về những sự việc ma quỷ quái dị, khi thì nhẹ nhàng hài hước vui vẻ HE, khi lại nặng nề đau khổ BE, kết thúc rồi mà người đọc vẫn ngẩn ngơ tiếc rẻ cho nhân vật, thèm thuồng thêm vài chương nữa để làm cho rõ khúc mắc trong lòng cũng như đòi cho nhân vật một cái kết cục viên mãn.

Tôi đọc truyện này liền một mạch vài ngày, nó khiến tôi sợ, giống như nỗi sợ hồi cấp 2 của tôi. Hồi ấy, bố mẹ tôi bận miết, tôi luôn ở nhà một mình, làm bài tập chán chê mê mệt thì lấy báo công an nhân dân rồi thì an ninh thủ đô ra đọc. Thề chứ đọc mấy cái báo này còn sợ hơn xem phim kinh dị với cả nghe chuyện ma nhiều, toàn creepy pasta xung quanh chúng ta cả. Hết chuyện trẻ em bị bắt cóc bóp cổ chết vứt xác xuống mương thì nhà này nhà kia bị kẻ trộm đột nhập giết hết cả nhà, rồi thì người làm nổi lòng tham giết cả gia đình nhà chủ, máu me be bét tung tóe. Cả nhà không bật đèn, mỗi ngọn đèn leo lét chỗ bàn học là nguồn sáng duy nhất, nên tôi luôn có cảm giác chỉ ít phút nữa thôi, sẽ bị bóp cổ chết, đâm chết, bắn chết, abcxyz đến chết, tóm lại là chết đau đớn. Đến đi vệ sinh xong cũng không dám mở cửa ra ngoài vì sợ ==” Thế mà rồi cuối cùng đọc truyện này của Mãi Thố Quân xong, tôi còn không dám nhìn xuống gậm giường vì sợ trong đó có ma, không dám mở cửa phòng vệ sinh vì nhỡ đâu bên ngoài là tội phạm giết người hàng loạt. Mà giờ, tôi đã 19 tuổi rồi. 19 tuổi rồi đấy *gào rú* Thế mà truyện của bà ý lại dọa được tôi sợ như đứa 11 tuổi ==”

Thậm chí, hôm đọc phần “Bộ sự kiện thần bí đại học C” trong “Khủng bố cố sự CHN” tôi còn không biết có phải mình đang sống thật không hay đây chỉ là ảo mộng của chính bản thân tôi, một trò chơi của ai khác, một không gian ảo tưởng, một thời không chết, tôi nghi ngờ sự tồn tại của mình và tất cả mọi thứ xung quanh mình, nghi ngờ đến mức tôi ngờ rằng mình có thể lấy dao rạch tay rạch chân, hoặc giả, tự đâm mình một nhát, xem có phải là thực hay không. Đây cũng là phần tôi ấn tượng trong “Khủng bố cố sự CHN”. Nhân vật chính nghi ngờ hết thảy cái trường đại học C đầy rẫy ma, lại không ngờ được người yêu mình là ma boss của cái trường đấy, cũng như, bản thân mình cũng đã chết từ lâu rồi, cậu ta chỉ còn là tàn ảnh, một ý niệm, một sự tồn tại không biết nên gọi tên là gì. Người yêu cậu ta, tôi chẳng hiểu có yêu cậu ta thật không, hay anh ta chỉ thích những thứ thuần khiết trong sáng, ngoan ngoãn dễ bảo, nên đã giết chết oán niệm của cậu ta – gột rửa cậu ta, tự tay mình tạo ra sinh thể mà anh ta thích nữa. Chả là khi nhân vật chính chết, cậu ta tách ra làm hai, một phần là tính cách trong sáng hiền lành thánh mẫu ngoan ngoãn, sạch bong sáng bóng, phần còn lại là oán niệm với thế giới, căm thù con người, mất lòng tin vào nhân tính, những gì đen tối nhất của cậu ta. Đọc riết truyện của Mãi Thố Quân rồi tôi nhận ra, kẻ không đáng tin nhất trong “Khủng bố cố sự CHN” chính là nhân vật chính. Cuối cùng, rất có thể, cậu ta sẽ là người chơi độc giả một vố, khiến độc giả sợ mất mật. Đến chính bản thân mình còn không thể tin thì tôi nên tin ai đây?

Cái tài của Mãi Thố Quân là khiến người ta vừa sợ vừa buồn cười, vừa cười vừa khóc, tỷ dụ như phần “Hồi ức tử vong” và “Đại Căn”. Trong “Hồi ức tử vong”, nhân vật chính là một cậu bé 17, 18 tuổi gì đó, cuộc đời cậu vốn dĩ rất vui vẻ, có bố có mẹ có mèo, vừa gửi thư tình cho thầy giáo xong, đang vui vẻ thư sướng về nhà thì bị ba thằng khốn nạn bắt cóc, hãm hiếp tra tấn đến chết. Chết rồi còn không yên thân, đầu chúng cắt ra lắp vào con mannequin làm chiến lợi phẩm, chân tay bị bằm nát vứt mỗi phần một chỗ. Sinh mệnh con người vẫn cứ mong manh như thế, có lúc cảm thán sao sống dai mãi không chết, có lúc lại ai oán sao vừa gặp nhau mà giờ đã không còn nữa. Cậu bé này chẳng có vẻ gì là sẽ chết đau đớn như thế. Không một dấu hiệu nào hết. Như mọi nạn nhân trong các vụ giết người hàng loạt, hay vụ đánh bom 11/9, tử khí là cái gì đó xa vời lắm. Họ cứ thế ra đường rồi chẳng bao giờ về nữa. Tôi vẫn không hiểu, không tài nào hiểu nổi, cái từ “chẳng bao giờ về nữa”. Tôi đã xem kĩ khuôn mặt của mấy nạn nhân trong vụ Ted Bundy, hay Schaefer nhưng không nhận ra điểm chung hay dấu hiệu gì về sự yểu mệnh của họ. Chẳng có thứ biện pháp bảo vệ nào là an toàn tuyệt đối. Đời người vô thường. Vậy nên, linh hồn cậu bé trong “Hồi ức tử vong” vừa đi vừa nhặt nhạnh bàn tay cái chân, vừa giữ cái đầu đã bị lũ man rợ kia chặt đứt, lang thang giữa nhân gian đã không còn dành cho cậu. Cuối cùng thì cậu nhập vào con mannequin chứa đầu mình rồi giết chết lũ khốn kia.

“Đại Căn” lại khiến tôi bần thần và cảm động, vì đó là tình yêu của một con mèo dành cho chủ nhân của mình. Lại những vướng mắc tình cảm tay ba, ngoại tình, đã khiến người yêu trở mặt, tình nhân thành sát nhân, chủ nhân của Đại Căn bị người yêu của anh ta giết. Tôi suýt khóc, khi cái viễn cảnh một con mèo chờ mãi chờ mãi mà chủ nhân của nó không bao giờ trở về nữa. Đọc những dòng Đại Căn bộc bạch rằng người nó yêu nhất hiểu nhất, người gần gũi với nó nhất, sẽ không bao giờ mở mắt ra hay hành động gì nữa, lạnh lẽo làm một xác chết trong nhà xác mà thôi, tôi cứ chực khóc. Ngày xưa cũng đọc về truyện tình của một con mèo với người, “A Nhiên” của Bình Quả Thụ Thụ Thụ, mà nửa đêm khóc rấm rứt khóc không ngừng được.

Nhân thể nhắc tới động vật, dạo này tôi đang cuồng ngao, ngao Tây Tạng ấy (do đang đọc “Mật mã Tây Tạng”. Đọc xong sẽ review cho mọi người ^ w ^ ). Trong ấy có kể lại chuyện một tên ăn mày nuôi một con chó rất thông minh. Lúc tên ăn mày đang ngủ thì nó đi bằng hai chân sau, nhảy tưng tưng làm trò kiếm tiền bố thí cho thằng kia. Thằng kia thì là loại chả ra gì, có người mua chó thì bán đứt nó luôn. Nhưng về nhà mới, nó không chịu ăn uống gì, chỉ nằm rên ư ử, sau rốt người mua phải trả về cho tên ăn mày vì sợ chó chết. Thằng kia thì chả yêu thương gì con chó, nhưng con chó vẫn cứ vui vẻ cặm cụi bên thằng này, ăn uống đói rách, bị đánh bị chửi, nó vẫn cứ vui vẻ. Trác Mộc Cường Ba hỏi bạn anh ta rằng con người mấy ai đối xử với nhau được vậy. “Trung thành với con người chỉ là một khái niệm nhưng với chó thì là lời thề chúng dành cả đời để gìn giữ”, anh ta nói vậy đấy. Giàu sang, nghèo nàn, sung sướng, khổ cực, đánh đập, cưng chiều, với chó, có khi chẳng là gì. Chúng đã nhận bạn làm chủ thì cả đời sẽ chỉ trung thành với bạn. Dịch Tu La, tác giả đam mỹ tôi thích, đã viết một truyện SM hay vô cùng, “Dưới chân người tình”, thụ trong này chính là một bé ngao Tây Tạng đích thực, đợi vài ngày nữa sẽ review sau. Nhưng mấy con mèo được như chó chứ. Chẳng phải tự dưng người ta dành từ “trung khuyển” cho chó và “ngạo kiều”, “nữ vương” cho mèo.

À, thôi, quay lại với Mãi Thố Quân. Ngoài hai phần kia ra thì “Đảo E – Trò chơi giết chóc” là phần truyện khiến tôi thích thú nhất. Nó bộc lộ sự sáng tạo của Mãi Thố Quân. Nhân vật chính có 50 nhân cách. Tên bác sĩ trị liệu cho bé này lại là một thằng biến thái. Anh ta muốn biến bé nhân vật chính thành búp bê tình dục cho mình tùy ý làm tình, bất kể tư thế, thể loại, nên anh ta định chữa khỏi cho thụ, giữ lại nhân cách chủ nhu nhược dễ bảo. Anh ta dùng phương pháp thôi miên, để thụ tạo một cuộc chiến như Battle Royale trong đầu cho 50 nhân cách chém giết nhau. Bé này lại thầm yêu một anh cảnh sát giao thông, sau khi biết anh ta đã chết thì bé phân liệt ra một nhân cách làm anh cảnh sát này. Trong tâm trí của thụ thì 50 nhân cách phải có đến 3, 4 cặp yêu nhau, nên bé ý cũng phải tự công tự thụ 3, 4 lần chứ chả riêng gì nhân cách chủ của bé với anh cảnh sát giao thông kia đâu. Tóm lại là sau một hồi thì người còn sống chỉ còn bé ý với anh cảnh sát của bé. Lúc này, bé nhận ra mọi chuyện đều do mình tự dựng nên, nghĩa là người yêu bé – anh cảnh sát, cũng chỉ là giả, anh ấy không yêu bé, tình yêu bé nhận được là giả, toàn bộ cuộc chiến giết người khốc liệt kia cũng chỉ là giả, nhưng bé vẫn quyết định tự sát để anh cảnh sát được sống. Sau cùng, chỉ còn lại nhân cách mang hình hài anh cảnh sát kia, chiếm lấy thân thể của bé, giết chết thằng cha bác sĩ kia.

Đợi đến khi Trình Hi cất bước ra khỏi phòng, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ bắn vào chút quầng sáng, anh giơ tay lên, vừa định thưởng thức phong cảnh ngoài cửa sổ, đảo mắt liền nhìn thấy trên tường đối diện treo một bức họa của Florence Nightingale, bức họa vô cùng cũ kỹ, dùng thủy tinh bảo vệ, phía dưới còn bố trí văn tự thuyết minh, Trình Hi vừa đưa mắt nhìn, liền phát hiện Hạ Vũ đang đứng trong khung thủy tinh mỉm cười với anh.

Thiệt là, cậu bé này vẫn tinh nghịch như vậy. Trình Hi nhìn hình ảnh chính mình trong kính, chậm rãi bước về phía trước, nhẹ nhàng ấn môi lên gương, làm một động tác suỵt một tiếng: “Suỵt, anh cũng yêu em.”

Lúc này đây, cứ đổi lại để anh sáng tạo ra em nhé được không?

Anh cũng yêu em, Hạ Vũ.

Biểu cảm của tôi khi đọc như vầy nè ~> TT v TT

Tôi chưa đọc truyện selfcest, tâm thần phân liệt nào đáng yêu như thế này. Chung quy lại, người yêu tôi cũng chỉ có tôi thôi đúng không?

Ngoài ra thì còn có hai phần truyện dành cho Cấm x Hoàng Phủ Thần, phù hợp thị hiếu fangirl hủ nữ, vừa kinh dị lại vừa lãng mạn, tàn nhẫn bạo ngược mà bướng bỉnh ngây thơ. Chắc fan cũng gào thét dữ lắm nên mới có ngoại lệ, cùng một cặp đôi, nhưng lại có những hai phần trong “Khủng bố cố sự CHN”. Cấm đúng kiểu mẫu hình hoàn hảo, chủ thần của “Khủng bố cố sự CHN”, sự tồn tại của anh là tuyệt đối duy nhất trong truyện này thì phải. Anh chắc chắn là con ma quyến rũ nhất, quyền lực nhất, khiến em chỉ muốn ôm chân gào khóc “Chủ nhân TT v TT”. Cấm yêu Hoàng Phủ Thần tới mức lấy đau đớn, bất lực, nhẫn nại, thù hận của Hoàng Phủ Thần làm sung sướng và thành tựu của mình. Anh ấy đùa Hoàng Phủ Thần trên lòng bàn tay mình ý. Máu S anh này cao dữ dội luôn, đúng kiểu anh hành hạ cưng càng nhiều chứng tỏ anh càng thương cưng ORZ :v Cấm cho Hoàng Phủ Thần ảo tưởng rằng anh ta đã thoát khỏi Cấm, đã có được cuộc sống bình thường, tự do trong khi không ngờ rằng người em Hoàng Phủ Lê mình vẫn yêu thương đã chết từ lâu, kẻ đang trong thân xác ấy chính là Cấm. Cấm dẫn Hoàng Phủ Thần đọa lạc trong brother complex. Anh ta chẳng qua chỉ là con búp bê, thế giới anh ta hằng tin tưởng chỉ được dựng nên từ thủy tinh, ảo mộng của anh ta mỏng manh như một cánh ve, mà người điều khiển tất thảy là Cấm. Mà xét cho cùng, Cấm là con ma đã sống ngàn năm, sủng vật của anh không chỉ có một Hoàng Phủ Thần, nhưng trong nhân sinh ngắn ngủi của Hoàng Phủ Thần, lại chỉ có một Cấm. Cấm. X. Đọa Lạc. Phản Bội. Tử Vong. Ma Túy? Rốt cuộc ý tứ của Mãi Thố Quân, thì Cấm phải chăng là Dục Vọng? Hay Tham, Sân, Si? Hỉ Nộ Ái Ố Ai Lạc Dục?

Chỉ với một truyện “Khủng bố cố sự CHN” thế này thôi, Mãi Thố Quân đã đủ chứng tỏ bản thân chị có tài năng như thế nào.

Advertisements

Author:

Linh hồn trong thế giới ngược

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s