Posted in Reflection

08052019 hay review truyện của Vu Triết

Lâu lắm rồi mình mới vào lại blog. Viết đi viết lại mấy lần mới quen được, thấy hơi gượng. Chả là, mình mới cày lại hết truyện của Vu Triết và có vẻ là cứ đà này thì sẽ còn cày hết mấy truyện hiện đại, đô thị của ảnh, trừ mấy truyện hơi viễn tưởng thì không thích lắm còn lại đều thích hết.

Lần đầu tiên mình đọc truyện của Vu Triết là năm 2014, “Anh gì đẹp trai ơi, tóc giả rơi mất rồi”. Cái tên truyện nghe ngu si và trẻ trâu không  thể tả, nhưng mà hồi đó mới thi đại học xong nên dù có vứt cho mình cái truyện về các anh đại thiếu gia IQ 300, nhà rộng hết mấy con phố, con lai tóc cầu vồng thì chắc mình vẫn có thể nuốt được vài chương. Mình là đưá ít đọc lại truyện, không thích nhìn laị những cái cũ, thậm chí hồi xưa  lúc thích Haruki nhất thì mình cũng không thể đọc lại “Rừng Na-uy” được. Nhưng mà mình đọc lại truyện kia của Vu Triết 3, 4 lần rồi. Những lúc cô đơn thường lấy ra đọc. Cô đơn theo kiểu trời âm u, mưa gió bão bùng, còn một đống bài tập nhưng không  muốn làm, ở nhà một mình từ sáng đến tối, ngủ được mấy giấc mở mắt ra nhà vẫn trống không, chẳng có lấy chút bóng dáng con người nào ấy. Sở dĩ mình rất là thích truyện ấy vì nhân vật An Hách trong truyện có thói quen giống mình, bối cảnh  sống cũng từa tựa. Ngoài làm việc thì về  nhà là ngủ, có bạn nhưng ít gặp, mất phương hướng, soóng không có lý tưởng, được chăng hay chớ, thiếu cảm giác an toàn. Mình và Vu Triết có vài thói quen nho nhỏ giống nhau, tưởng tượng giao nhau vài chỗ và sở thích thì cũng thế, nên khá là khoái trí khi đọc truyện của ảnh. Có người cũng giống mình. Thế là vui rồi. Nhân vật chính trong truyện của Vu Triết thường thế, chẳng cần phải nghĩ ngợi về tiền nên cứ vung tay quá trán, sống không cần lo nghĩ đến việc kiếm tiền. Là người thừa trong gia đình hoặc mâu thuẫn với bố gay gắt nên chẳng có mấy tình cảm gia đình ấm áp. Phụ huynh trong nhà thường đặt kì vọng lớn lao lên con cái nhưng nhân vật chính căm ghét sự kì vọng ấy nên thường làm trái lại, chống đối bố mẹ. Mặc dù chống đối nhưng trong lòng vẫn thường tự coi mình là đồ vô dụng, tự hành hạ mình vì không đạt được yêu cầu của bố mẹ. Họ sống ngày nào biết ngày đấy, vùi mình trong bia rượu hay những cuộc tụ họp với bạn bè để quên đi hiện thực trước mắt. Thật ra, lớn đến từng này rồi, mình mới hiểu chả phải cứ gặp khó khăn to lớn gì như trên phim thì mới cần đến sự dũng cảm đối mặt và không phải cứ thế mới gọi là khó khăn. Trưởng thành chính là khó khăn. Việc mình sẽ sống như thế nào, 1 năm nữa, 2 năm nữa, 3 năm nữa, 50 năm nữa, mới thực sự khó khăn. Mình nghĩ ít đứa trẻ nào được chuẩn bị cẩn thận trong giai đoạn chuyển biến từ lúc phụ huynh cầm lái cuộc đời nó cho tới lúc nó phải tự cầm lái cuộc đời của chính mình. Cứ trách móc bố mẹ nhưng chẳng biết từ lúc nào người đứng sau vô-lăng điều khiển cuộc sống của bản thân đã là chính mình. Nhìn quanh bạn bè cùng trang lứa, rồi liên tưởng tới kì vọng, chuẩn mực và đánh giá của xã hội, sau đó ngước mắt lên phía trước nhìn về năm dài tháng rộng trước mặt, là điều khiến nhân vật chính trong truyện của Vu Triết sợ hãi. Họ sợ đối diện với chính mình, và sự khôn cùng của năm tháng cũng như vô hạn của khả năng. Hoặc có lẽ, đây là điều mình sợ nên mình cảm thấy nó trong các nhân vật của Vu Triết. Cảm giác của mình bây giờ giống như có người luôn dẫn tay mình đi, nhưng đột ngột người ấy lại buông ra. Giờ mình đang đứng giữa ngã tư đường, dù chẳng xôn xao tấp nập, nhưng nhiều lựa chọn và hướng đi. Có hơi bỡ ngỡ, có hơi muốn chạy trốn (thật ra là đã chạy rồi, thỉnh thoảng lại chạy), có hơi muốn che mắt đi không đối diện nữa. Nhân vật chính  của Vu Triết thường giỏi nghệ thuật và một kĩ năng thể thao. Người giỏi kĩ năng thể thao sẽ theo nghề huấn luyện viên. Một nhân vật sẽ mê man trước tương lai của mình, giỏi một kĩ năng mà người ấy không hề yêu thích, nhưng rồi vẫn sẽ theo nghề ấy vì không còn lựa chọn nào khác. Thực sự là đọc nhiều tới mức giờ mình có thể liệt kê những đoạn hội thoại và tình tiết xuất hiện trong tất cả truyện của Vu Triết, phân loại đặc tính công thụ (ảnh có từng đấy đặc tính, mỗi truyện lại phân cho người này người kia vài cái), đại cương phương hướng phát triển tình cảm trong truyện. Thật sự =)))))

Một kiểu nhân vật mình thích trong truyện của Vu Triết nữa là mấy bạn bị tâm thần. Mình đoán Vu Triết có một vài hành tinh ở nhà 12, vì nhân vật chính thường sống một đời sống tách biệt dù đứng giữa dòng chảy cuộc đời và sự huyên náo của nhiều người. Đặc điểm này thể hiện rõ hơn qua những truyện đầu tiên. Trong “Cá hề hề hề nhỏ”, một nhân vật chính sợ người, không muốn liên lạc với thế giới ngoài kia nữa nên quyết định đi canh hải đăng, sống một mình trên đảo bảy năm. Ngày ngày ngẩn người nhìn trời, nước và mây, trồng gà, nuôi san hô, và ngủ. Nhịp điệu cuộc sống của họ tẻ nhạt và lặp lại, đây chính là thứ khiến người đọc thấy bế tắc, muốn thoát ra. Đọc truyện này cũng đúng vào lúc mình ở nhà nhiều. Mặt Trời nhà 12, dù sống giữa đô thị vẫn tìm được cách để bản thân ở nhà ngày ngày, ngủ từ sáng đến tối, rồi chỉ có đọc sách thiền, đam mỹ, ngắm cây, nấu ăn, làm chút việc, rồi đi ngủ. Kể ra mình cũng phục mình, sống như bà già ấy. Ở nhà mà giống ở ẩn ghê. Một từ khóa khác của nhà 12 là bệnh viện, không thực sự là bệnh viện tâm thần nhưng với mình thì nhà 12 gắn với bệnh viện tâm thần. Ngoài ra còn các tổn thương tâm lý sâu sắc trong quá khứ, thường liên quan đến bỏ rơi, đứt gãy trong các mối quan hệ, khiến người ta không dám đối mặt, tìm cách lảng tránh. Tổn thương của nhà 12 thường bị chôn vùi sâu trong kí ức, và khiến người ta vụn vỡ, theo nghĩa đen của từ này. Còn tổn thương của nhà 8 thường liên quan đến quyền lực, tình dục, khiến người ta gồng lên tìm cách làm chủ cuộc sống của mình hoàn toàn, giấu giếm tổn thương của bản thân trong khi thao túng người khác bằng tổn thương của họ, đồng thời không ngừng lặp lại tổn thương lên bản thân. Tổn thương của nhân vật trong truyện Vu Triết liên quan đến gia đình, do mẹ gây ra, bị đánh đập rồi tra tấn tâm lý. Thường thì mẹ của họ cũng có biểu hiện tâm thần. Mẹ của Na Thần (“Anh gì đẹp trai ơi, tóc giả rơi mất rồi”) tâm lý bất ổn, chợt vui chợt buồn, từng nhiều lần làm tổn thương cậu ấy bằng cách bóp cổ, dìm đầu xuống nước, trói vào chân đàn piano, đâm. Mình nghĩ đây là cách Vu Triết cụ thể hóa tổn thương do mẹ anh ấy gây ra với anh ấy. Còn mẹ của Giang Dư Đoạt (“Thuốc giải”) thì coi anh ấy như chó, nuôi như chó, giống mấy bà lên báo vì bạo hành con xong bị bắt ấy. Giang Dư Đoạt thì bị bệnh thật, ảo giác, ảo thính, triệu chứng tâm thần phân liệt. Có cảm giác khi viết “Thuốc giải”, Vu Triết đã tự chữa lành cho mình kha khá qua nhân vật này. Giang Dư Đoạt khóc rất nhiều, dù là anh đại xã hội đen, bên ngoài lạnh lùng và xa cách – một lớp vỏ xù xì và gai góc, nhưng khi những vết thương quá khứ của anh ấy bị bóc ra, và anh ấy phải đối mặt với việc mình thực sự bị bệnh, mình đã trải qua tổn thương sâu sắc trong quá khứ, thì anh ấy khóc rất nhiều. Mỗi yêu thương của Trình Khác với anh ấy đều dịu dàng đến mức khiến anh ấy bật khóc, và muốn tránh xa Trình Khác. Uh thì bị đau, bị thương bao nhiêu năm nhưng cứ phải cắn răng mạnh mẽ tiến về phía trước, cười nói với người khác, mãi mới có một người tới, nhận ra mình bị thương, chăm sóc mình và hỏi có đau không. Bao nhiêu tủi thân cứ thế vỡ òa ra. Sao mà không đau được cơ chứ. Đau lắm, nhưng chẳng ai hỏi cả. Vu Triết dùng từ “tủi thân” thật. Chắc anh ấy hiểu. Mình cũng khá ngạc nhiên vì thật sự sau khi mình bắt đầu con đường tự chữa lành, nhiều lần nhìn lại một vài sự kiện gây tổn thương trong quá khứ, mình khóc vì tủi thân chứ không phải vì căm ghét, thù hận gì người đã gây ra tổn thương cho mình. Tủi thân vì không ai quan tâm, bố không nhận ra, mẹ chẳng nhìn thấy. Giang Dư Đoạt giống như inner child của Vu Triết vậy. Mình thích cả đoạn Giang Dư Đoạt phát bệnh, thấy ảo giác, không vượt qua được, gọi điện cho Trình Khác, chỉ có hai từ “Cứu tôi!” Cứu tôi với, giúp tôi với. Chắc đây là điều những đứa trẻ bị bạo hành, những người không ổn định về tinh thần, muốn nói ra nhất nhưng không nói được. Chẳng có ai để nói, không dám nói, không có cơ hội nói. Những truyện mà có dạng nhân vật như thế này của Vu Triết thường khá nặng nề, nhiều khi liên quan đến các vụ án, nhưng cách anh ấy viết thì giống điềm văn, cứ kể mỗi ngày mỗi ngày xảy ra chuyện gì.

Posted in Reflection

I . am. Not. the. One

10303778_289632861211792_5093681147175030444_n

I’ve missed your calls for months it seems
Don’t realize how mean I can be
‘Cause I can sometimes treat the people
That I love like jewelry
‘Cause I can change my mind each day
I didn’t mean to try you on
But I still know your birthday
And your mother’s favorite song

[Chorus]
So I’m sorry to my unknown lover
Sorry that I can’t believe
That anybody ever really
Starts to fall in love with me
Sorry to my unknown lover
Sorry I could be so blind
Didn’t mean to leave you
And all of the things that we had behind
Ooh
Ooh
Ooh

[Verse 2]
I run away when things are good
And never really understood
The way you laid your eyes on me
In ways that no one ever could
And so it seems I broke your heart
My ignorance has struck again
I failed to see it from the start
And tore you open ’til the end

[Chorus]
So I’m sorry to my unknown lover
Sorry that I can’t believe
That anybody ever really
Starts to fall in love with me
Sorry to my unknown lover
Sorry I could be so blind
Didn’t mean to leave you
And all of the things that we had behind

[Post-Chorus]
And someone will love you
Someone will love you
Someone will love you
But someone isn’t me
Someone will love you
Someone will love you
Someone will love you
But someone isn’t me

[Chorus]
Sorry to my unknown lover
Sorry that I can’t believe
That anybody ever really
Starts to fall in love with me
Sorry to my unknown lover
Sorry I could be so blind
Didn’t mean to leave you
And all of the things that we had behind

[Post-Chorus]
And someone will love you
Someone will love you
Someone will love you
But someone isn’t me
And someone will love you
Someone will love you
Someone will love you
But someone isn’t me

____Sorry – Halsey

Posted in Reflection

Von – Hy vọng Thanh Bình

Hôm nay trời thật lộng gió. Nó ngồi đây vì không ngủ được. Đâu đó vẫn còn những nỗi âu lo, trăn trở làm nó thao thức, mệt nhoài. Nhưng có lẽ điều làm nó không ngủ được vì nó không muốn thời gian trôi đi. Bình yên quá. Chỉ là một chủ nhật bình thường như bao ngày khác nhưng mà nó thấy thật thanh thản. Nó tạm thời lãng quên những nỗi âu lo mà tận hưởng khí trời. Bình yên lắm. Bầu trời nhuốm màu chiều tà với cành lá lung lay làm lòng nó dịu lại. À, thì ra là thế. Nó muốn sống. Không phải để chinh phục đỉnh cao hay xây một lâu đài. Nó muốn sống để cảm nhận khí trời của đất mẹ. Nó muốn sống để nhìn thấy nụ cười của chồng mỗi sáng. Nó muốn sống để cảm nhận hơi ấm từ hai đứa con bé bỏng. Có lẽ tên nó sẽ không ở trên giấy lịch sử. Có lẽ nó lẽ bị lãng quên sau khi chết. Thế cũng tốt, nó có thể yên tâm hòa vào đất mẹ để nuôi dưỡng những cuộc sống khác. Bởi nó muốn sống một cuộc sống nhàm chán thanh bình.

“Von” có nghĩ là hy vọng. Thế giới này quá tàn bạo, ồn ào và nhẫn tâm. Dẫu thế, nó vẫn hy vọng mọi người có thể cảm nhận được những giây phút bình yên như nó đang cảm nhận. Nó từng sợ lắm, sợ rằng một ngày Haruki Murakami sẽ chết. Nó sợ sẽ không ai ở đó bầu bạn cho những kẻ cô độc như nó. Sẽ không ai ở đó diễn tả ngôi mộ ở một ngôi làng không tên, không ai kể lại rừng Na-uy đen tối. Rằng thế giới đáng sợ cô độc ấy sẽ bị dìm nén và che giấu trong lòng của từng bản thể. Rằng thế giới sẽ tràn ngập những dối trá méo mó. . .

 

À, thì ai đó cũng phải chết một lúc nào đó. . . Trái đất này sẽ tạm dừng quay tròn một ngày nào đó. Có thể là tối nay, ngày mai, hai mươi năm sau hay vài tỉ năm sau. Tất cả rồi cũng sẽ chết đi. Có khi là nền tảng cho sự sống khác, có khi chỉ đẻ đáp ứng luật sinh hồi.

 

Ừ thì cứ cho là thế đi.

Posted in Book, Reflection

“L’Adieu” và Bùi Giáng

 

Ta đã hái nhành lá cây thạch thảo

Em nhớ cho, mùa thu đã chết rồi

Chúng ta sẽ không tao phùng được nữa

Mộng trùng lai không có ở trên đời

Hương thời gian mùi thạch thảo bốc hơi

Và nhớ nhé ta đợi chờ em đó…

“Xuân đang tới nghĩa là xuân đang qua / Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già”, Bùi Giáng khen giọng thơ Xuân Diệu trẻ trung, hồn nhiên, quả không sai. Cái khí non trẻ tiếc cho cả núi sông, hận không nuốt được cả thiên thu vạn đại vào người này ứa tràn nhựa sống của mùa xuân, khác với “L’Adieu” của Apollinaire do Bùi Giáng dịch. Ấy là mùa thu rồi. Và mùa thu này đã chết.

Bài thơ này, câu chữ của anh Bàng bảng lảng như có như không, tựa sương tựa khói mơn man luồn lách vào khe kẽ nhỏ mảnh đến mức chính tôi còn chẳng nhận ra trong lòng mình. Những mép-thời-gian. Dịu dàng. Và nghiệt-ngã.

Mùa thu đã chết, thạch thảo đã hái, người đã nói chúng ta sẽ chẳng tao phùng được nữa, mộng trùng lai không có thực trên đời, vậy người đợi em ở đâu? Câu thơ cuối là những sóng từ rung động bóp méo cả cõi lòng sắt đá của người nhắn nhủ lẫn xác lá êm đềm rơi bên thềm chân lý tự nhiên. Ở một cõi nào đó, giữa những làn hương rung động của nhành thạch thảo, ta vẫn đang đợi chờ em. Nhưng em có còn nhớ?

Lại vẫn “L’Adieu”, nhưng dưới ngòi bút mạnh dạn phóng tác hơn của Bàng Dúi:

Đã hái nhành kia một buổi nào

Ngậm ngùi thạch thảo chết từ bao

Thu còn sống sót đâu chăng nữa

Người sẽ xa nhau suốt điệu chào

Em nhớ anh quên và em cũng

Quên rồi khoảnh khắc rộng xuân xanh

Thời gian đất nhạt mờ năm tháng

Tuế nguyệt ta đà nhị hoán tam

“Người sẽ xa nhau suốt điệu chào” không khỏi khiến người ta nhớ đến hai câu thơ khác do Bùi Giáng viết: “Xin chào nhau giữa con đường / Mùa xuân phía trước, miên trường phía sau”. Cái điệu chào tự thân đã báo trước điệu tiễn biệt, cũng là lời biệt ly đẩy hai người về hai hướng khác nhau, chia cắt con đường của một người thành miên trường và mùa xuân. Một hiện sinh trong đó con người cắt đôi vạch nhất-nguyên. Lời thơ rủ rỉ rù rì nhưng cứa vào lòng người đọc.

Mối tình tan vỡ, người đâu còn nhớ nổi những khoảnh khắc xuân xanh rộng mở ra cả một bầu trời tương lai khả thể ăm ắp hi vọng khi xưa. Người trong những khoảnh khắc ấy vẫn là người lạnh lùng của bây giờ đấy, nhưng cũng chẳng còn là người nữa. Tự thân kỷ-niệm đã khai phá ra một bình nguyên mới cho nó nương náu, nơi mà ta chỉ có thể ghé mắt nhìn khi hiện tại vạch ra một mép nhỏ. Qua cái mép be bé ấy, chẳng nhìn rõ đất đai, năm tháng nữa. Chỉ có nhành thạch thảo im lìm chết nằm lặng câm héo úa một góc. Nhưng tuyệt bút phải là câu cuối kìa, “Tuế nguyệt ta đà nhị hoán tam”. “nhị hoán tam” ở đây là ý gì? Là nhất, nhị, tam, tứ của Đạo gia hay là hai chữ “tuế nguyệt” ta liều mình hoán đổi thành ba? Hay ám chỉ cụm thời gian – năm tháng – tuế nguyệt ở trên?

Dưới đây là bản dịch thứ ba nữa, có thể coi như một bài thơ lẻ Bùi Giáng tự viết dựa vào “L’Adieu”:

Mùa thu chết liễu nhớ chăng em? 
Đã chết xuân xanh suốt bóng thềm 
Đất lạnh quy hồi thôi hết dịp 
Chờ nhau trong Vĩnh Viễn Nguôi Quên

Thấp thoáng thiều quang mỏng mảnh dường 
Nhành hoang thạch thảo ngậm ngùi vương 
Chờ nhau chín kiếp tam sinh tại 
Thạch thượng khê đầu nguyệt điểu mang

Xa nhau trùng điệp quan san 
Một lần ly biệt nhuộm vàng cỏ cây 
Mùi hương tuế nguyệt bên ngày 
Phù du như mộng liễu dài như mơ

Nét my sầu tỏa hai bờ 
Ai về cố quận ai ngờ ai đi 
Tôi hồi tưởng lại thanh kỳ 
Tuổi thơ giọt nước lương thì ngủ yên.

 

Thơ Bùi Giáng không phải loại rẻ tiền ném dăm ba con chữ Hán Việt, đảo vài cấu trúc câu mà thành. Bên trong nó cuồn cuộn một dòng nội hàm chảy từ uyên nguyên bát ngát của Khổng Lão Trang, cứng cáp nhờ bồi thêm dưỡng chất triết học Tây phương, chắt lại thành cốt thơ, hình ý dưới lớp vỏ lục bát, ca dao dân ca êm ái của thơ văn tiếng Việt. Với tôi thì thơ của ông là triết, là khí, là ý, cô đọng đến tột cùng và khó nắm bắt, nhưng lại tuyệt đẹp và rất gần gụi. Con chữ vẽ ra đường nét – kinh mạch, chuyển động của tâm thức, cảm giác, theo những vạch khắc số phận.

Posted in Hallucinate, Reflection

Mất ngủ

Tôi mất ngủ cũng được vài tuần rồi. Dấu hiệu ngày càng trầm trọng. Tôi vẫn nhớ lần mất ngủ đầu tiên. Lúc ấy tôi mơ thấy chị ngược đãi tôi, chịu đựng mãi tôi phát cáu với mẹ tôi. Tôi giật mình, tỉnh giấc, mệt rả rời, tôi chìm lại vào giấc ngủ. 

Lần thứ hai tôi lại mơ về chị, đến lúc này tôi đã tỉnh ngủ nhưng không mở mắt. Tôi nằm yên để giấc mộng dẫn tôi đến nơi nó muốn dẫn. À, cơn phẫn nộ ấy bừng cháy trong tôi. Tôi mở mắt trời vẫn tối. Cố gắng ngủ lại nhưng tâm trí vẫn dắt tôi lang thang khắp ngõ đường.

Tất cả bắt đầu từ giấc mơ. Tôi luôn mơ về những người tôi biết. Lúc ấm áp, ngọt ngào, lúc ân oán, đau khổ. Chập choạng như bộ phim cũ vài thập kỉ trước, lại có lúc rõ ràng như  ngày hôm qua. Tôi chìm vào hết cơn mê này qua cơn mê khác. Vùng vẫy như con cá mắc cạn. 

Hôm nay tôi lại mất ngủ.

Posted in Reflection

Đôi dòng về Ngọa hổ tàng long

Share bài của acc nhỏ. Hi vọng nhận được nhiều phản hồi :”>

Jenny Jyncee

NGỌA HỔ TÀNG LONG

Chích tiện uyên ương bất tiện tiên

Tuyến truyện của Ngọa hổ tàng long có thể chia làm hai vòng, Tú Liên-Mộng Bạch, đan cài với Long-Hổ, tựa như hai vòng sóng lan từ trung tâm giang hồ ra phía mép ngoài con sông. Vòng trước nhỏ hơn vòng sau, vòng sau nhạt hơn vòng trước. Bên ngoài người xem không kiềm nổi xao động trong lòng.

  1. Tính thiền và tính thơ

Nói đến Ngọa hổ tàng long, không thể bỏ qua tính thiền và tính thơ của tác phẩm. Tôi không biết người khác quan niệm như thế nào về giang hồ, nhưng từ nhỏ, tôi đã luôn tâm niệm về cái triết lý, đạo đức của thứ gọi là giang hồ, cái gọi là võ công. Võ công, cũng như kiếm đạo, cờ đạo, trà đạo, đều là con đường khổ luyện theo các…

View original post 2,414 more words

Posted in Remember me

Touch

The ratio is always the same: 1 to 1.618 over and over and over again. The patterns, mathematical in design, are hidden in plain sight. You just have to know where to look. Seven billion, eighty-million, three hundred sixty-thousand people, and only a few of us can see the connections. Today, we’ll send over 300 billion emails, 19 billion text messages, yet we’ll still feel alone. The average person will say 2,250 words to 7.4 other individuals. Will these words be used to hurt or to heal?”

_ Jake, Touch

If everything happened for a reason, your past would be irrelevant. Your emotion and motion are insignificant. You have no choice but move forward. Whether there is light at the end of tunnel or dead-end, you cannot find out if you don’t take a step. One step at a time. Human are weak and fragile. We let our pride speaks instead of our brains. We let our greed blind our visions. We let our anger paralyze our bodies.

One step at a time