Posted in Hallucinate, Reflection

Mất ngủ

Tôi mất ngủ cũng được vài tuần rồi. Dấu hiệu ngày càng trầm trọng. Tôi vẫn nhớ lần mất ngủ đầu tiên. Lúc ấy tôi mơ thấy chị ngược đãi tôi, chịu đựng mãi tôi phát cáu với mẹ tôi. Tôi giật mình, tỉnh giấc, mệt rả rời, tôi chìm lại vào giấc ngủ. 

Lần thứ hai tôi lại mơ về chị, đến lúc này tôi đã tỉnh ngủ nhưng không mở mắt. Tôi nằm yên để giấc mộng dẫn tôi đến nơi nó muốn dẫn. À, cơn phẫn nộ ấy bừng cháy trong tôi. Tôi mở mắt trời vẫn tối. Cố gắng ngủ lại nhưng tâm trí vẫn dắt tôi lang thang khắp ngõ đường.

Tất cả bắt đầu từ giấc mơ. Tôi luôn mơ về những người tôi biết. Lúc ấm áp, ngọt ngào, lúc ân oán, đau khổ. Chập choạng như bộ phim cũ vài thập kỉ trước, lại có lúc rõ ràng như  ngày hôm qua. Tôi chìm vào hết cơn mê này qua cơn mê khác. Vùng vẫy như con cá mắc cạn. 

Hôm nay tôi lại mất ngủ.

Posted in Reflection

Đôi dòng về Ngọa hổ tàng long

Share bài của acc nhỏ. Hi vọng nhận được nhiều phản hồi :”>

Jenny Jyncee

NGỌA HỔ TÀNG LONG

Chích tiện uyên ương bất tiện tiên

Tuyến truyện của Ngọa hổ tàng long có thể chia làm hai vòng, Tú Liên-Mộng Bạch, đan cài với Long-Hổ, tựa như hai vòng sóng lan từ trung tâm giang hồ ra phía mép ngoài con sông. Vòng trước nhỏ hơn vòng sau, vòng sau nhạt hơn vòng trước. Bên ngoài người xem không kiềm nổi xao động trong lòng.

  1. Tính thiền và tính thơ

Nói đến Ngọa hổ tàng long, không thể bỏ qua tính thiền và tính thơ của tác phẩm. Tôi không biết người khác quan niệm như thế nào về giang hồ, nhưng từ nhỏ, tôi đã luôn tâm niệm về cái triết lý, đạo đức của thứ gọi là giang hồ, cái gọi là võ công. Võ công, cũng như kiếm đạo, cờ đạo, trà đạo, đều là con đường khổ luyện theo các…

View original post 2,414 more words

Posted in Remember me

Touch

The ratio is always the same: 1 to 1.618 over and over and over again. The patterns, mathematical in design, are hidden in plain sight. You just have to know where to look. Seven billion, eighty-million, three hundred sixty-thousand people, and only a few of us can see the connections. Today, we’ll send over 300 billion emails, 19 billion text messages, yet we’ll still feel alone. The average person will say 2,250 words to 7.4 other individuals. Will these words be used to hurt or to heal?”

_ Jake, Touch

If everything happened for a reason, your past would be irrelevant. Your emotion and motion are insignificant. You have no choice but move forward. Whether there is light at the end of tunnel or dead-end, you cannot find out if you don’t take a step. One step at a time. Human are weak and fragile. We let our pride speaks instead of our brains. We let our greed blind our visions. We let our anger paralyze our bodies.

One step at a time

Posted in Hallucinate

Russian Roulette

People general raise an eyebrow when their partner is crazy about guns. Well, I don’t mind at all. Since he is the one I chose, I know him that he won’t hurt me. My life is not threaten, at least not from him. I can smell the lubricate. I can feel the weight of the gun. I can hear the mechanic sound when I pull the trigger. Not like knife, gun is a different creature. A knife captures you right when you set the eyes on it as if it has belonged to you. A gun only show its nature when you pull the trigger. If not, it is just a fancy toy. Such a toy that I play Russian Roulette with even though it is not loaded. Wandering between dream and realty, sometimes I wonder if I actually play Russian Roulette. What if I did? Who would I drag through this hell?

Freedom is not free. What price am I willing to pay for this freedom?

Posted in TV Show

Review: The Magicians

*Contain spoilers !

The Magicians is an emotional roller coaster show that pushes audiences to re-evaluate their lives. Base on a same title novel, the show revolves around a group of students who posses magics and have to save their school from The Beast. The Magicians is a puzzle contains many incomplete puzzles which leaves us to two options:

  • List of potential pieces 

The Magicians does not hide the answers for your question, it offers more than one. Hence, to find the best answer, you need to do your research, dig through the past to find that perfect missing piece. Is it rewarding? It depends. Upon finding the real truth of his favorite book’s author, Quentin feels betrayed deeply. On the other hands, Alice find peace when she knows what happened to her brother. But what is truth? Do you compromise with truth? Will you stop believing the truth?

  • Leap of Faith

Faith and hope are dangerous weapons. Not because you cannot prove those experiences through numbers and equations. They are dangerous because you let yourself vulnerable. You cling on something that you don’t know if it will work. No one told you that God will kill all of your friends, and rape you if you summon him. Oh wait, it is not God. The trickster mimics God and lures you summon him. But how would you know when the experience so real? Would you blame yourself Juliet? The same way Quentin blame himself when you betray him?

Setting in a fantasy world, The Magician embraces realism. Each decision bears a consequence that excuses will not be enough. There is always a choice, but a choice that you can live with the rest of your life? And thanks to that, we feel connected. These characters might not make you feel utterly disgusting like Ramsay Bolton in Game of Throne or superior like Sherlock Holmes. They are normal human being that sometimes too dumb to not eat this carrot or so smart that they get their classmates killed. By the same token, I enjoyed watching our main protagonist, Quentin. He is not special. He is strong but cannot really control his power. He is nothing. The only thing really shines is his loyal love for Filory, and even that cannot save him. And yet, somehow, he is our main  character, when he doesn’t ask to be the one. Through Quentin, we see our struggle in life and might be we can find way to compromise with it.

No answer is a good answer. There is only a bearable one.

Posted in Remember me

My Ghost – Where’d you go?

“I’m searching for something that I can’t reach”

Tôi đang làm gì thế này? Bản thân tôi hỏi liệu tôi có thể hàn gắn thứ không còn tồn tại.

“What happen to the soul that  you used to be”

Tôi mệt nhoài với vở kịch này rồi. Hết hù dọa rồi than vãn. Rồi lại nhặng xị cả lên. Tôi đã bảo là tôi không cần người, thế mà cũng chạy vào vứt một đống quà rồi bắt tôi phải biết ơn. Lẩn quẩn không hồi kết. Người cũng chẳng hay là tôi đã buông bỏ từ lúc nào.

Gia đình là tất cả, người nói thế. Nhưng chính gia đình giết chết tôi. Chính những người cùng dòng máu với tôi đầu độc tôi. Dòng máu nguyền rủa chảy trong người tôi. Nỗi sợ hãi một ngày tôi sẽ trở thành họ.

“Say that I love him but I know I’m gonna leave him.”

Lời nói trống rỗng đầy ân oán. Gánh nặng tôi là tồn tại song song với người. Đến lúc nào người mới cởi bỏ chiếc mặt nạ này. Đến khi nào người sẽ buông màn vở kịch này. Tôi cười rồi lại khóc. Đứa trẻ lạc loài không có chốn để về. Tôi chạy trốn khỏi hai chữ “Gia đình”. Vì người không phải tôi. Kí ức đã là dĩ vãng. Dĩ vãng tro tàn hư không.

Thế nên, hãy để tôi nhảy với người lần cuối. Chiếc mặt nạ này tôi gửi lại cho người.

Tôi không phải là con ma của người.

****Note: Quotes are from Ghost – Halsey

 

Posted in Reflection

18/12/2016

Gần đây tôi gần như không thể viết được gì. Mọi con chữ khi đã hạ xuống đều trở thành một cái vỏ trống rỗng, va xuống nền đường lạo xạo rồi vỡ vụn. Hầu như cả thế giới, với tôi, đều chỉ còn lại lớp vỏ , như những chiếc bình đã cạn nước xếp đầy trên mặt đất.

Có những lúc tôi vui vẻ đến điên dại, thực tại chẳng còn là vấn đề gì to tát quá, nhẹ thở ra một hơi giữa không khí se lạnh của Hà Nội và nhìn từng tầng khói mỏng thoát ra từ nồi hấp bánh bao hay những quán hàng rong bên đường, khi đi giữa làn người đông đúc và nhìn phố xá sáng đèn, tôi cảm thấy bình an. Cuộc sống chỉ như vậy thôi. Tôi không còn điều gì để chấp nhất nữa.

Có những lúc tôi buồn bã đến phát khóc. Trái tim tôi đau nhói trước tình yêu đã trở thành hồi ức cơ thể – kí ức không thể điều khiển được. Đêm ấy, tôi đã nghe “Last dance” của Big Bang và cảm thấy tuyệt vọng vô cùng. Mối liên hệ giữa người với người hiện lên trong mắt tôi dưới dạng dây. Hàng trăm sợi dây chăng vắt qua nhau, sượt vào nhau, giữa chúng là những con người đau khổ, những tiếng la hét, máu đổ và những con mắt trống rỗng. Tôi thứ nhất gục khóc trong bóng tối. Tôi thứ hai đuổi theo ảo ảnh đó và bị những sợi dây của chính nó giữ lại. Và những kí ức tan rã giữa sa mạc. Góc quay xoay tròn đưa tôi về với hiện thực.

GD là một biểu tượng kì lạ của làng âm nhạc. Không chỉ vì tài năng của anh ta mà còn cả cách anh ta ứng xử với fan, với thế giới bên ngoài và thế giới nội tại bên trong anh ta, con người xã hội và con người riêng tư. Hình ảnh miêu tả chính xác nhất về hiện thực cuộc sống của GD, với tôi, chính là chiếc lồng anh ta tự dựng cho mình trong “Who you”, một chiếc lồng trong suốt giữa ngàn vạn fan hâm mộ. Tôi thấy GD trống rỗng vô cùng. Bên trong anh ta bị khoét tận để đắp lên hình tượng hào nhoáng bên ngoài. Tôi tin rằng con người luôn cần những khoảng lặng riêng tư để tự đối mặt với bản thân. GD đã bán sự riêng tư ấy cho ngành công nghiệp giải trí. Có lẽ, anh ta thực sự chẳng biết mình là ai, ngoài cái xác một gã rapper – leader trên sân khấu, một fashionista trên catwalk cuộc đời – con người xã hội đã gán cho anh ta, và bản thân anh ta cũng đã vội vàng chấp nhận ở cái tuổi 13, trước khi kịp muốn trở thành một hình ảnh nào khác. Nói cách khác, anh ta đã trở thành cái vỏ trước khi kịp bồi đắp nội dung bên trong. Gánh nặng thần tượng này có phải là nguyên nhân dẫn đến bệnh trầm cảm kinh niên của anh ta không nhỉ? Nhưng vắng fan có lẽ anh ta sẽ chết mất. Nhân tiện, nhắc đến fan, thì thứ tình cảm fan – thần tượng cũng thật kì lạ. Tôi cho rằng các công ty giải trí thực ra là những kẻ vô cùng quyền lực trong thứ bậc phân hóa xã hội. Họ tạo ra các vị thần – các tín ngưỡng cho fan tôn thờ. Điều này còn tệ hơn ở nền công nghiệp châu Á, mà có lẽ là Hàn Quốc. Những con người bình thường phải sống như những vị thần, họ không được phép tự do là chính mình. Fan luôn ra rả yêu thần tượng nhưng ngay lập tức, có thể quay ra chửi GD chỉ vì anh ta chơi cần :)))))))) Không, những fan đó chỉ yêu hình ảnh anh ta dựng lên về bản thân, chứ họ chẳng yêu gì con người đằng sau đó cả. GD biết điều này rõ hơn ai hết. Anh ta cho fan thấy một vị thần (G.O.D), đồng thời anh ta hiểu bản thân là một con chó đích thức (D.O.G) (trong Zutter GD có hát một câu “Các em thích có thể gọi anh là GOD hay ngược lại DOG cũng được luôn”).

Làm sao để thoát ra khỏi tình huống này? Tại sao những người luôn nói yêu anh ta lại khiến anh ta rơi vào căn bệnh kinh khủng như thế, đẩy anh ta ra giữa cần cẩu chênh vênh như thế, dẫn anh ta đến đoạn đầu đài trong “Last dance”?

Và tôi được nghe kể về những con người đã tự chữa lành ung thư chỉ bằng cách hít thở và kết hợp chế độ ăn uống không thịt, chủ yếu dựa vào ăn chay (có hẳn một cộng đồng như vậy ở Việt Nam). Hay thậm chí những con người dùng khí trời làm thức ăn. Ồ, ở tuổi 15, tôi cười khẩy vào các thuyết này và cho rằng chúng duy tâm, phi lý. Nhưng ở tuổi 20, tôi đã cảm nhận được rõ ràng sự kì diệu của cuộc sống và hạn chế của thuyết duy vật do khoa học phương Tây dựng lên. Ma quỷ thực sự tồn tại. Deja vu liệu có đơn giản là lỗi giác? Tại sao trực giác lại đúng? Con người kì diệu hơn những gì chúng ta đang được cho thấy. Tuổi thọ con người có thể lên tới 300, và có lẽ, đã từng hơn thế rất nhiều. Khinh công hay các môn võ trong phim ảnh có khả năng thực sự tồn tại. Đó là cảnh giới khi con người trở thành một phần của tạo hóa, thôi không cố can thiệp vào lẽ trời nữa, hiểu được rằng đổi thay là lẽ tất yếu, khổ đau là đương nhiên, người với người tách biệt nhưng lại gắn bó vô cùng mật thiết.

Chúng ta chỉ là một loài động vật, một phần nhỏ của tự nhiên. Chúng ta không phải thần. Nhưng cộng đồng chúng ta lớn mạnh đến nỗi khoa học đang muốn tranh công với tạo hóa, con người tưởng rằng mình là duy nhất trong vũ trụ. Đồng thời, vì chúng ta phải sống trong cộng đồng nên tất yếu phụ thuộc vào quy ước của cộng đồng ấy. Chúng ta đau khổ vì không được đồng loại công nhận, giá trị của chúng ta bị quy ước trong cộng đồng phủ nhận. Giữa dòng xe cộ ngược xuôi, chúng ta muốn giữ lại một thứ gì đó không đổi thay, trong khi chính bản thân chúng ta lại đang thay đổi. Một con chó yêu thích một con mèo, có lẽ, bị cộng đồng của nó phủ nhận. Nhưng đánh giá từ góc độ con người, đó là một mối quan hệ cảm động. Hơn cả, bản thân con chó vừa lòng vì đó là chính nó.

Cảm giác kẹt cứng trong lồng ngực tôi bây giờ không phải vui, cũng chẳng phải buồn. Tôi không muốn hận thù, dẫu rằng cảm giác không chấp nhận được vẫn lấn cấn trong lòng. Tôi cũng không vô tình đến mức có thể buông tay ngay lập tức. Và tôi vẫn thấy mình nằm dài bên rìa cuộc sống.

Nhưng sau cuối, “Không có gì là mãi mãi” cũng không phải điều gì đáng buồn đến thế, phải không?